Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Choáng với đẳng cấp cầm đồ của thế hệ 9X

Quê tôi là thị xã tiếp giáp với thành phố, chuyện cầm đồ của trẻ vị thành niên vẫn có gì đó xa lạ trong suy nghĩ của nhiều người dân, nhất là những người lớn tuổi, mặc quần thâm, quấn khăn mỏ quạ.

Choáng với đẳng cấp cầm đồ của thế hệ 9X

Đẳng cấp... 9X ven đô


Chị và tôi cầm giấy chứng minh thư nhân dân, "chứng nhận cầm đồ" của Thắng lên tiệm cam do gia re trên phố. Tiếp chúng tôi là một người đàn ông đứng tuổi, tự xưng là Hùng "mả". Hùng "mả" yêu cầu gia đình gọi Thắng đến thì mới "làm việc" và buông một câu nói đầy hàm ý rằng: "Tự giải quyết thì nhanh chứ nhờ vả... - ý nói trình báo công an - rách việc...”. Tôi hiểu câu nói của Hùng "mả" nhưng vẫn muốn biết sự hiểu biết pháp luật của anh ta đến đâu.

Sau thời gian trao đổi, cuối cùng, Hùng "mả" cũng dịu giọng: "Thằng Thắng nhà chị nó đi cùng thằng Tiến "gù" - một đối tượng chuyên cho vay lãi nặng trong giới cá độ bóng đá ngầm ở khu vực - đem sổ đỏ đến cầm. Thằng Tiến nó bảo lãnh nên em mới cho cầm..." Hùng "mả" hướng dẫn chị tôi: "Chị gọi thằng Thắng đến đây, ba mặt một lời, em trả sổ đỏ, chị giao tiền. Thôi... chỗ chị em, chẳng đi đâu mà thiệt, em chỉ lấy lãi bằng lãi suất ngân hàng. Lần sau, thằng cu nhà chị bén mảng đến, em đuổi, gọi báo anh chị!".

Thấy tôi im lặng, cứ nhìn mà không nói, Hùng "mả" lên tiếng - "Bà dì có ý kiến gì đi chứ!". Tôi hỏi: "Ngoài thằng Thắng, bọn trẻ quanh vùng có "cắm" - tức cầm đồ, nhiều không?" Hùng "mả" nói: "Nhiều bằng tất cả số lượng người thành niên là công chức, dân tự do... cộng lại. Thằng Thắng cắm sổ đỏ cũng là đối tượng VIP của tiệm, còn một số đối tượng khác thì "oách" hơn, cắm ô tô, đá quý, kim cương. Có đứa không biết lái xe, bắt lái xe của nhà đưa đến tiệm cam do gia re cắm xe, đưa tiền cho lái xe đi xe ôm về với giọng "chỉ đạo": Để xe ở đây, chốc chú H qua lái đưa tôi đi về ngoại...".

"Cho trẻ vị thành niên cam do, gia đình họ làm toáng lên, mất cả chì lẫn chài thì làm thế nào?" - Tôi hỏi. Hùng "mả" cười mà rằng: "Làm nghề gì cũng phải có "thượng phương bảo kiếm", "thiên đình" chiếu xuống mới thực hiện được. Là vị thành niên, yêu cầu viết giấy vay tiền, gửi đồ. Tiền lãi giao kèo bằng miệng nhưng nó là luật bất thành văn. Từ 18 tuổi trở lên thì cứ theo "luật" mà làm..." - Câu chuyện "dây cà ra dây muống", cuối cùng thì Hùng "mả" cũng thừa nhận: 9X ở vùng làng nghề, ven đô bây giờ cầm đồ "nổ" lắm, đẳng cấp hơn 9X thành phố, thị xã nhiều. Cụ thể, điện thoại, đồng hồ, xe máy... phải là đồ "xịn", độc trong dòng đồ đang lưu hành. Điện thoại thì phải là 3G, Nokia đá sapphire, nạm kim cương, hạt ngọc... Xe máy phải là dòng xe ga đắt tiền từ LX, Spacy đến Piagio, Dylan, PS, SH...

Cầm đồ vì... thích nổi


Phải tốn khá nhiều công sức, nhờ nhiều người giúp đỡ, tôi mới tiếp cận được Trần Hoàng Tiến, một cái tên khá quen thuộc của 9X ở Đặng Dung. Tiến là con gia đình đại gia. Tiến thay xe máy như thay áo. Nhà Tiến lúc nào cũng có ít nhất 3 chiếc xe máy đời mới, đắt tiền chỉ để phục vụ Tiến thay đổi đi học.

Tiến yêu cầu mẹ bảo lái xe của nhà dùng ô tô con đưa đến trường; sắm đồ phục vụ học tập như máy tính để bàn ở nhà, laptop, điện thoại di động đời mới, đồng hồ đeo tay, dây chuyền... Rồi thì tiền tiêu hàng tháng... Tiến chơi cùng một hội 7 teen. Cứ thay phiên nhau, mỗi đứa lo tiền cho cả hội 1 ngày /tuần. Tiền được chi vào các khoản như sau: ăn sáng, ăn trưa, uống nước, ăn tối, chơi game, hát, hút thuốc, thậm chí cả tiền mua thuốc lắc...

Theo Tiến nói thì, vị chi một lần/tuần đó cho cả bọn hết ít nhất từ 1, 5 đến 2, 5 triệu đồng, mà tiền hàng tháng cha mẹ cho để tiêu cũng chỉ ngừng đó nên tháng nào Tiến cũng phải nghĩ ra một chuyện gì đó để xin tiền, để hợp lý hoá những chuyện mất mát từ cam do.

Tiến cho biết thêm: Chơi theo hội, hết đứa này bao cả bọn đến lượt đứa khác. Cứ quay vòng như thế. Chơi thì phải đã và đi đến cùng. Tiến nghĩ ra chiêu, không cần ô tô gia đình đưa đón, xin đi xe buýt, vừa để tiết kiệm, lại thể hiện mình là người văn minh, quan trọng là để hợp lý hoá chuyện cam do thành mất đồ. Tuần này, Tiến nói với mẹ, "con bị kẻ gian móc điện thoại". Tuần sau, Tiến lại tần ngần, "con để quên laptop trên xe buýt..." Tiến tâm sự: "Tháng nào cũng phải nghĩ cách xoay tiền của "các cụ". Nhiều lúc, "bí cớ" quá nhưng quen chơi, quen tiêu rồi”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Choáng với đẳng cấp cầm đồ của thế hệ 9X

Quê tôi là thị xã tiếp giáp với thành phố, chuyện cầm đồ của trẻ vị thành niên vẫn có gì đó xa lạ trong suy nghĩ của nhiều người dân, nhất là những người lớn tuổi, mặc quần thâm, quấn khăn mỏ quạ.

Choáng với đẳng cấp cầm đồ của thế hệ 9X

Đẳng cấp... 9X ven đô


Chị và tôi cầm giấy chứng minh thư nhân dân, "chứng nhận cầm đồ" của Thắng lên tiệm cam do gia re trên phố. Tiếp chúng tôi là một người đàn ông đứng tuổi, tự xưng là Hùng "mả". Hùng "mả" yêu cầu gia đình gọi Thắng đến thì mới "làm việc" và buông một câu nói đầy hàm ý rằng: "Tự giải quyết thì nhanh chứ nhờ vả... - ý nói trình báo công an - rách việc...”. Tôi hiểu câu nói của Hùng "mả" nhưng vẫn muốn biết sự hiểu biết pháp luật của anh ta đến đâu.

Sau thời gian trao đổi, cuối cùng, Hùng "mả" cũng dịu giọng: "Thằng Thắng nhà chị nó đi cùng thằng Tiến "gù" - một đối tượng chuyên cho vay lãi nặng trong giới cá độ bóng đá ngầm ở khu vực - đem sổ đỏ đến cầm. Thằng Tiến nó bảo lãnh nên em mới cho cầm..." Hùng "mả" hướng dẫn chị tôi: "Chị gọi thằng Thắng đến đây, ba mặt một lời, em trả sổ đỏ, chị giao tiền. Thôi... chỗ chị em, chẳng đi đâu mà thiệt, em chỉ lấy lãi bằng lãi suất ngân hàng. Lần sau, thằng cu nhà chị bén mảng đến, em đuổi, gọi báo anh chị!".

Thấy tôi im lặng, cứ nhìn mà không nói, Hùng "mả" lên tiếng - "Bà dì có ý kiến gì đi chứ!". Tôi hỏi: "Ngoài thằng Thắng, bọn trẻ quanh vùng có "cắm" - tức cầm đồ, nhiều không?" Hùng "mả" nói: "Nhiều bằng tất cả số lượng người thành niên là công chức, dân tự do... cộng lại. Thằng Thắng cắm sổ đỏ cũng là đối tượng VIP của tiệm, còn một số đối tượng khác thì "oách" hơn, cắm ô tô, đá quý, kim cương. Có đứa không biết lái xe, bắt lái xe của nhà đưa đến tiệm cam do gia re cắm xe, đưa tiền cho lái xe đi xe ôm về với giọng "chỉ đạo": Để xe ở đây, chốc chú H qua lái đưa tôi đi về ngoại...".

"Cho trẻ vị thành niên cam do, gia đình họ làm toáng lên, mất cả chì lẫn chài thì làm thế nào?" - Tôi hỏi. Hùng "mả" cười mà rằng: "Làm nghề gì cũng phải có "thượng phương bảo kiếm", "thiên đình" chiếu xuống mới thực hiện được. Là vị thành niên, yêu cầu viết giấy vay tiền, gửi đồ. Tiền lãi giao kèo bằng miệng nhưng nó là luật bất thành văn. Từ 18 tuổi trở lên thì cứ theo "luật" mà làm..." - Câu chuyện "dây cà ra dây muống", cuối cùng thì Hùng "mả" cũng thừa nhận: 9X ở vùng làng nghề, ven đô bây giờ cầm đồ "nổ" lắm, đẳng cấp hơn 9X thành phố, thị xã nhiều. Cụ thể, điện thoại, đồng hồ, xe máy... phải là đồ "xịn", độc trong dòng đồ đang lưu hành. Điện thoại thì phải là 3G, Nokia đá sapphire, nạm kim cương, hạt ngọc... Xe máy phải là dòng xe ga đắt tiền từ LX, Spacy đến Piagio, Dylan, PS, SH...

Cầm đồ vì... thích nổi


Phải tốn khá nhiều công sức, nhờ nhiều người giúp đỡ, tôi mới tiếp cận được Trần Hoàng Tiến, một cái tên khá quen thuộc của 9X ở Đặng Dung. Tiến là con gia đình đại gia. Tiến thay xe máy như thay áo. Nhà Tiến lúc nào cũng có ít nhất 3 chiếc xe máy đời mới, đắt tiền chỉ để phục vụ Tiến thay đổi đi học.

Tiến yêu cầu mẹ bảo lái xe của nhà dùng ô tô con đưa đến trường; sắm đồ phục vụ học tập như máy tính để bàn ở nhà, laptop, điện thoại di động đời mới, đồng hồ đeo tay, dây chuyền... Rồi thì tiền tiêu hàng tháng... Tiến chơi cùng một hội 7 teen. Cứ thay phiên nhau, mỗi đứa lo tiền cho cả hội 1 ngày /tuần. Tiền được chi vào các khoản như sau: ăn sáng, ăn trưa, uống nước, ăn tối, chơi game, hát, hút thuốc, thậm chí cả tiền mua thuốc lắc...

Theo Tiến nói thì, vị chi một lần/tuần đó cho cả bọn hết ít nhất từ 1, 5 đến 2, 5 triệu đồng, mà tiền hàng tháng cha mẹ cho để tiêu cũng chỉ ngừng đó nên tháng nào Tiến cũng phải nghĩ ra một chuyện gì đó để xin tiền, để hợp lý hoá những chuyện mất mát từ cam do.

Tiến cho biết thêm: Chơi theo hội, hết đứa này bao cả bọn đến lượt đứa khác. Cứ quay vòng như thế. Chơi thì phải đã và đi đến cùng. Tiến nghĩ ra chiêu, không cần ô tô gia đình đưa đón, xin đi xe buýt, vừa để tiết kiệm, lại thể hiện mình là người văn minh, quan trọng là để hợp lý hoá chuyện cam do thành mất đồ. Tuần này, Tiến nói với mẹ, "con bị kẻ gian móc điện thoại". Tuần sau, Tiến lại tần ngần, "con để quên laptop trên xe buýt..." Tiến tâm sự: "Tháng nào cũng phải nghĩ cách xoay tiền của "các cụ". Nhiều lúc, "bí cớ" quá nhưng quen chơi, quen tiêu rồi”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Recent Posts